Mục Vụ: Lãnh Đạo Tinh Thần

 

Trong phần đặc điểm, mục vụ là quan tâm tới “Thế Giới.” "Thế Giới" là toàn thể thực tại do Thiên Chúa tạo nên, trong đó “Nhân Loại” là trung tâm điểm và có nhiệm vụ phát triển thế giới. Điều này có liên quan việc lãnh đạo tinh thần.

Lãnh đạo tinh thần là gì?

 

Giáo Hội sau công đồng Vat.II đã hướng về Dân Chúa. Giáo Hội cơ cấu chuyển thành Giáo Hội Hiệp Thông. Sự thay đổi này, đã khiến thay đổi về cách thức lãnh đạo. Lãnh đạo cơ cấu chuyển sang lãnh đạo hiệp thông.  

 

Lãnh đạo cơ cấu, dựa trên chức vụ và quyền hành. Người có chức vụ phải chu toàn trách nhiệm của mình bằng cách ra lệnh, điều khiển và sai khiến. Người đứng đầu trong hệ thống này gọi là người chỉ huy.  

 

Lãnh đạo hiệp thông, là một thứ quyền vô hình, thực sự do uy tín tạo nên. Người có quyền uy hay uy đức chính là người lãnh đạo (leader/leadership) nhờ khả năng ảnh hưởng tới người khác bằng những gì mình có, nơi mình, do người khác nhìn thấy rồi tự nguyện chấp nhận, không bị ép buộc theo. Cho nên, người lãnh đạo tinh thần không lãnh đạo bằng chức vụ mà lãnh đạo bằng khả năng thu hút người khác qua hành động và bằng sự hiểu biết của mình. Nói khác, đó là phương thức lãnh đạo bằng uy đức hay quyền uy.[1]

Giáo Hội hôm nay cần người lãnh đạo để xây dựng Nước Trời và thay đổi thế giới.

 

Theo Kinh Thánh, người lãnh đạo là người thực sự được Thiên Chúa tuyển chọn. Đó là một ơn gọi. Ơn gọi trở thành người phục vụ, người đầy tớ. Người lãnh đạo tinh thần cần phân biệt những nguyên tắc lãnh đạo chung với những nguyên tắc lãnh đạo tinh thần. Đặc điểm của phương thức lãnh đạo tinh thần theo ý Thiên Chúa, là Ngài dùng đời sống của họ như dụng cụ của Ngài để xây dựng Nước Trời và thay đổi thế giới. Vì thế người lãnh đạo tinh thần tiên vàn phải tìm kiến và khám phá ra chương trình của Chúa để dẫn dắt Dân Chúa tới mục tiêu của Ngài. Phải hiểu chương trình của Thiên Chúa và biết làm thế nào để dẵn Dân Chúa tới con đường của Ngài. Dân Chúa chỉ tin vào người lãnh đạo khi họ thấy người lãnh đạo tin vào Thiên chúa và làm điều Thiên Chúa dậy.[2]

 

Lãnh đạo tinh thần hôm nay, là bổn phận của tất cả mọi người Kitô hữu.

Họ là những người Thiên Chúa dùng để biến đổi thế giới. Thách đố cho những nhà lãnh đạo hôm nay là phải biết phân biệt: “Ghế lãnh đạo không làm nên người lãnh đạo tinh thần.” Người Kitô hữu là người được Thiên Chúa gọi trở thành những nhà lãnh đạo tinh thần: “Là vì Thiên Chúa có mắt rảo quanh khắp cả thiên hạ, để làm cho những kẻ thành tâm với Ngài được vững mạnh.”[3] Do đó những nhà lãnh đạo Kitô giáo là những người hiểu và biết lãnh đạo theo phương thức, không những có kỹ năng, phẩm chất tốt nhất mà còn cùng với sự lãnh đạo của Thiên Chúa nữa.[4]

 

Vậy lãnh đạo tinh thần là gì?

 

Có hàng ngàn định nghĩa khác nhau về lãnh đạo. Một định nghĩa mới về tinh thần lãnh đạo: “Lãnh đạo tinh thần là dẫn dắt Dân Chúa đạt tới chương trình của Ngài.”[5] Đây là một định nghĩa ngắn nhưng mô tả cốt lõi về tinh thần lãnh đạo.

 

Nó hàm chứa năm sự thật.

 

Một là bổn phận của người lãnh đạo là dẫn dắt Dân Chúa từ nơi mà họ đang ở tới nơi mà Thiên Chúa muốn họ tới. Hai là họ phải tin vào Chúa Thánh Linh, vì Thiên Chúa kêu gọi họ, nhưng Chính Thánh Linh của Ngài mới có thể thực hiện được điều mà Thiên Chúa muốn. Ba là họ phải chịu trách nhiệm trước Thiên Chúa về việc dẫn dắt Dân Chúa tới nơi theo ý định của Ngài. Bốn là họ có thể ảnh hưởng tới toàn dân chứ không chỉ là Dân Thiên Chúa, như trường hợp Giuse, thủ tướng Ai Cập trong thời Cựu Ước. Năm là họ làm việc xuất phát từ chương trình của Chúa: “Đây là Con Ta, Người Ta tuyển chọn; hãy nghe Lời Người.”[6]

 

Và chính Chúa Giêsu đã xác minh Mẫu Gương cho các nhà lãnh đạo Kitô giáo: “Tuyệt đối vâng theo Ý Chúa Cha.”[7] Người lãnh đạo tinh thần hiểu rằng Thiên Chúa là người lãnh đạo của mình. Vì thế, bí quyết lãnh đạo tinh thần mà Chúa Giêsu cung cấp cho chúng ta: “Ngài vâng lời và tuân giữ mọi điều mà Chúa Cha mạc khải.”

 

Chúa Cha là người lãnh đạo. Ngài có cái nhìn của Ngài về điều Ngài muốn làm. Ngài không đòi hỏi những nhà lãnh đạo mơ những ước mơ lớn cho Ngài hay giải quyết những vấn đề trước mắt. Ngài chỉ xin các nhà lãnh đạo đồng hành một cách khắng khít với Ngài. Hầu khi Ngài mạc khải chương trình của Ngài, thì họ cảm thấy ngay, phải thay đổi cuộc sống theo ý muốn của Ngài. Và kết quả sẽ mang lại vinh quang cho Thiên Chúa.

 

Vậy hành động, lời nói của người lãnh đạo đều do Thiên Chúa? Vâng.[8]

Đúng theo lời kinh mà Chúa Giêsu đã dậy các tông đồ: “Xin cho Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.”[9]

 

Thiên Chúa là Người lãnh đạo.

 

Ngài chuẩn bị cho người lãnh đạo hay phát triển người lãnh đạo thế nào? Nhưng trước hết, người lãnh đạo do bẩm sinh hay do đào luyện? Hầu hết các nhà lãnh đạo đều cho rằng lãnh đạo là do cả hai. Theo Kinh thánh, Thiên Chúa can thiệp vào đời sống của người lãnh đạo. Ngài ban Thánh Thần của Ngài.

 

Vì thế, người ta có thể trở thành lãnh đạo. Nhưng không thể trở thành lãnh đạo tinh thần, nếu không có Thánh Thần. Ngài tiếp tục sắp đặt chương trình cho đời sống của người lãnh đạo và trao việc cho họ. Như gương tổ phụ Abraham trong Cựu Ước.

 

Abraham một con người bình thường, nhưng ông đã biết từ bỏ chương trình của mình để theo ý Thiên Chúa, nên ông đã được Thiên Chúa chúc phúc. Ngài đào luyện Abraham trưởng thành về các đức tính tốt trong sự tương quan với Ngài, như: sự khôn ngoan, chính trực, lương thiện và thanh khiết. Mối tương quan cần phải tin vào Thiên Chúa, vâng phục Ngài và tình yêu dành cho Ngài. Và “Abraham tin Thiên Chúa nên ông đã được kể là người công chính và ông đã được gọi là bạn của Thiên Chúa.”[10]

 

Mặc dầu Abraham còn xa sự thánh thiện, vì Ông có nhiều lỗi lầm, nhưng Thiên Chúa chọn ông vì ông có tấm lòng. Điều cốt lõi ở đây là ông hiểu biết Thiên Chúa và ông đã để cho Thiên Chúa biến đổi ông trở thành người lãnh đạo nhờ vâng phục ngài: “Tin tuyệt đối vào Thiên Chúa và vâng phục Thánh Ý Ngài.”

 

Thiên Chúa dùng mọi biến cố hàng ngày, cả tốt cả xấu để hình thành người lãnh đạo. Thường những biến cố này là những tình huống ngoài sự kiểm soát của con người vì những biến cố ấy đòi hỏi con người đặt trọn niềm tin vào Thiên Chúa.[11]

 

Ngày nay, hai điều quan trọng đòi hỏi người lãnh đạo: phải có tâm và có tầm. Cái “Tâm” đã được nói tới trong phần trên. Bây giờ xin đề cập tới cái “Tầm.” Theo nhận xét của Vua Salômon: “Ở đâu không có Tầm Nhìn (linh thị) thì dân chúng sẽ bị diệt vong.”[12] Ngài có ý nói đến “Tầm Nhìn” của người lãnh đạo.

 

Nhưng người lãnh đạo tìm được ở đâu và làm thế nào truyền thông nó? Tầm nhìn có liên quan tới cộng đồng. Căn nguyên của tầm nhìn là do mạc khải của Thiên Chúa. Mạc khải của Thiên chúa thường đến do lời hứa hay bằng biểu tượng. Người lãnh đạo thành công là khi truyền đạt tầm nhìn cho dân mà người dân hiểu rằng đó là chương trình của Chúa cho cộng đồng chứ không phải cho người lãnh đạo.[13]

 

Đúng như nhận xét của Max Depree: “Tôi đã hiểu rằng nếu bạn là người lãnh đạo và bạn không cảm thấy chán nản và mệt mỏi truyền thông thì bạn có lẽ không làm công việc tốt đủ.”[14] Người lãnh đạo tinh thần phải kể lại những điều Thiên Chúa đã làm, đang làm và sẽ làm. Qua đó Dân Chúa sẽ nhìn thấy Ngài là Đấng đã dẫn dắt họ, đang lãnh đạo họ và Ngài đã có một chương trình cho tương lai.[15]

 

Người lãnh đạo tinh thần như thế ắt hẳn phải có nét đặc trưng nào? Hay một đời sống khả dĩ có thể đẫn dắt người khác theo. Vì người lãnh đạo mà không có người theo không phải là người lãnh đạo. Khẩu hiệu dành cho lãnh đạo hôm nay là thế lực. Thế lực dựa trên địa vị, quyền lực và nhân cách.

 

Nhưng còn lãnh đạo tinh thần?

 

Trước hết phải là người được Thiên Chúa xác nhận, như Môisê, Joshua, Samuel trong Cựu Ước hay Chúa Giêsu trong Tân Ước: “Đây là con Ta, Người Ta tuyển chọn; hãy nghe Người.”[16] Khi được xác nhận bởi Thiên Chúa, người đó sẽ được hướng dẫn bởi Thánh Thần và nhất là sự hiện diện của Thiên Chúa nơi người lãnh đạo sẽ làm thay đổi cuộc đời của họ. Họ cảm thấy kinh nghiệm về Thiên Chúa trong một chiều kích mới. Họ tin tưởng tuyệt đối vào Chúa sẽ thực hiện điều mà Ngài hứa. Một người lãnh đạo tinh thần thật sự khi những người khác được dẫn dắt trở nên giống Chúa Kitô hơn.[17]

 

Thứ đến, người lãnh đạo tinh thần phải là người gặp gỡ Thiên Chúa một cách thân mật và được biến đổi, như Môisê gặp Thiên Chúa. Ngoài ra người lãnh đạo tinh thần phải tỏa ra một số đức tính nhân bản, đặc biệt là chính trực và đáng tin. Ngày nay hầu hết các nhà lãnh đạo xuất sắc đều đồng ý rằng “chính trực, đáng tin,” là những nền tảng cho sự thành công trong thương nghiệp và lãnh đạo.[18]

 

Sự thành công trong tinh thần lãnh đạo phải được ghi dấu bởi Thiên Chúa: “Tốt! Người đầy tớ chính trực và trung tín; ngươi trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi coi sóc nhiều sự.”[19] Tuy nhiên, tất cả những điều này không phải ngẫu nhiên mà có, chúng phải được đào luyện.

 

Người lãnh đạo tốt cũng cần chuyên cần tập luyện để phục vụ Thiên Chúa. Tắt một lời, lãnh đạo tinh thần có thế lực hay không, tùy thuộc vào sự hiện diện của Chúa. Và Thiên Chúa có xuất hiện trong người đó hay không.[20]

 

Lãnh đạo phải có mục tiêu.

 

Ba mục tiêu không xứng với người lãnh đạo tinh thần, cần tránh. Trước hết là mục tiêu “Hiệu Quả.”  Không nên vì hiệu quả mà đánh mất con người. Thứ đến là mục tiêu “Toàn Hảo.” Thiên Chúa cần điều làm tốt nhất của bạn chứ không phải chúng ta cho Ngài điều tốt nhất. Sau cùng là mục tiêu “To Hơn, Nhanh Hơn, Hơn Hơn.”  

 

Trong khi tiêu chuẩn Phúc Aâm chỉ là những việc nhỏ, những người nhỏ nhất. Thiên Chúa có chương trình đặc biệt cho mỗi người và cho mỗi cộng đoàn. Người lãnh đạo chỉ có thể khám phá ra ý muốn của Ngài khi Ngài mạc khải nó cho họ qua sự tương quan cá nhân giữa họ với Ngài.

 

Tuy nhiên ba mục tiêu tinh thần cần hướng dẫn mỗi người lãnh đạo. Một là dẫn đưa Dân Chúa tới sự trưởng thành tinh thần. Hai là phát triển lãnh đạo. Và sau cùng, quan trọng nhất là “Mang Vinh Quang” tới Thiên Chúa phải là đối tượng khách quan của mỗi người lãnh đạo.[21]

 

Câu hỏi nền tảng cho các nhà lãnh đạo là, “Làm thế nào tôi có thể dẫn dắt Dân Chúa làm điều cần phải làm?” Để thực hiện được câu hỏi này, nhà lãnh đạo tinh thần cần biết chương trình của Chúa, học biết nghe từ Thiên Chúa và điều quan trọng hơn cả là biết cầu nguyện. Vì chính Chúa Giêsu đã dậy: “Không có Thầy các con không làm được gì.”[22]

 

Cầu nguyện chính là hoạt động chủ yếu của lãnh đạo. Cầu nguyện mang tràn đầy Thánh Linh. Cầu nguyện dẫn đến uy quyền Thiên Chúa. Cầu nguyện làm giảm những căng thẳng và cầu nguyện mạc khải chương trình của Thiên Chúa.

 

Nhà lãnh đạo không chỉ là nhà cầu nguyện mà còn là những người lãnh đạo làm việc cực nhọc, một nhà truyền thông không mệt mỏi, truyền thông một cách khoa học và nghệ thuật. Không dài dòng mà rõ ràng, ngay cả thinh lặng. Từ thinh lặng dẫn đến khôn ngoan, từ diễn thuyết tới sám hối. Nhà lãnh đạo phải là những sinh viên ngữ văn và truyền thông.[23]

 

Có lẽ ảnh hưởng Kitô giáo lớn nhất là thuyết “Lãnh Đạo Phục Vụ.” Gương Chúa Giêsu rửa chân đã trở thành gương mẫu cho các nhà lãnh đạo Kitô giáo.[24] Sau cùng nhà lãnh đạo tinh thần luôn giữ vững niềm tin, thể hiện qua thái độ vui tươi, tích cực.[25]

 

Ra quyết định là một trách nhiệm căn bản của người lãnh đạo. Vì thế khi ra quyết định người lãnh đạo phải theo Thánh Thần hướng dẫn. Muốn được hướng dẫn người lãnh đạo phải trở nên dễ dạy. Đồng thời cũng cần hiểu biết về lịch sử, vì Thiên Chúa có mặt trong lịch sử và lịch sử chính là bài học khôn ngoan.

 

Sau cùng, nhà lãnh đạo tinh thần phải luôn biết điều này là những quyết định có liên quan tới Thiên Chúa vì chính Ngài là Lãnh Đạo.[26] Sau khi ra quyết định, người lãnh đạo chấp nhận hậu qủa, thừa nhận những thiếu sót và kiên định về những quyết định. Và vì ra quyết định là sản phẩm của lãnh đạo, nó hết sức quan trọng, nên nhà lãnh đạo tinh thần luôn phải thăng tiến việc ra quyết định. Luôn cần đánh giá về những quyết định đã làm. Vun trồng mối tương quan giữa quyết định với Thiên Chúa. Luôn tìm kiếm viễn ảnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa.[27]

 

Bí quyết lãnh đạo thành công là hãy duy trì chương trình của Chúa. Vì thế trong thời khoá biểu của nhà lãnh đạo phải biết làm điều gì quan trọng nhất. Nhưng trước hết họ phải biết điều khiển thời giờ. Nhà lãnh đạo phải tránh trở nên nô lệ thời giờ. Họ phải biết tìm kiếm để hiểu về Thánh Ý Chúa. Họ phải biết cương quyết nói “Không,” với những gì đi ngược lại với mục đích ban đầu.

 

Ngoài ra cần vun trồng đời sống lành mạnh thông thường. Chú ý tới người lãnh đạo uỷ nhiệm, như lời chỉ dậy khôn ngoan của bố vợ Môisê. Hầu có thể đủ sáng suốt tập trung vào những điều trung tâm nhất.[28]

 

“Thời giờ là vàng.” Vì thế nhà lãnh đạo phải biết dùng thời giờ vào những việc quan trọng nhất. Tránh làm hấp tấp vội vàng những thời giờ dành cho Thiên Chúa, cho gia đình, cho sức khỏe và cho con người. Tránh phí phạm thời giờ, nhất là vào những công việc không cần thiết hoặc thái quá trong những việc bình thường. Nói chung, phải dùng thời giờ, nhất là những thời gian thặng dư, một cách khôn ngoan.

 

Thực vậy, không ai có thể xác định được chương trình của nhà lãnh đạo ngoại trừ chính họ với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa hướng dẫn họ. Họ phải biết ý muốn của Thiên Chúa và phải biết tiên liệu. Nhà lãnh đạo khôn ngoan biết lược bớt những chương trình không cần thiết. Biết uỷ nhiệm và học biết nói “Không.” Biết chuộng thời giờ.[29]

 

Nhận thức về những cạm bẫy có thể làm cho nhà lãnh đạo thất bại: “Kiêu căng và xác thịt,” thường hay đi liền và phá hoại nhà lãnh đạo ghê gớm. Vì “Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu căng và ban ơn cho những kẻ khiêm nhường.”[30]

 

Nhà lãnh đạo có thể tránh những cạm bẫy bằng xây xựng những an toàn trong đời sống. Một là phải có tinh thần tự trọng, giám chịu trách nhiệm, không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay cho người khác khi thất bại. Hai là biết lưu ý tới những ý định riêng. Ba là hằng suy gẫm về những hậu quả của tội lỗi. Bốn là phát huy những thói quen lành mạnh. Năm là năng cầu nguyện và năng xin người khác cầu nguyện cho mình.

 

Hơn nữa, nhà lãnh đạo luôn tâm niệm: “Trong tổ chức, thì con người quan trọng hơn hiệu xuất, vì họ là những người làm cho tổ chức gắn bó mật thiết, sống động với Thiên Chúa một cách hữu hiệu và năng xuất cao nhất.[31]

 

Còn về phần thưởng, theo gợi ý của thánh Phaolô, nhà lãnh đạo có hai phần thưởng. Một là phần thưởng tinh thần, khi được Thiên Chúa xác nhận và một ơn gọi đã được hoàn tất: “Mọi sự đã hoàn tất”[32]. Hai là phần thưởng liêm chính. Đây là ơn lành Chúa chúc phúc cho những người lãnh đạo đi theo con đường của Ngài: “Khi tôi làm, đó chính là Thánh Ý Chúa thể hiện nơi tôi”[33]. Phần thưởng này được diễn tả trong thánh vịnh[34]: “Người công chính sẽ trổ hoa như cây “Cành Cọ Vàng,” vươn lên như cây “Tùng Bách” trên núi Liban. Được trồng nơi Nhà Chúa, chúng sẽ trổ hoa nơi tiền đình Thiên Chúa chúng ta, già cỗi rồi trái chúng vẫn còn sai quấn quít.”

 

Lãnh đạo tinh thần là một đảm nhận cao qúi, nhưng còn là điều được Thiên Chúa uỷ nhiệm để: “Dẫn dắt Dân đạt tới chương tình của Ngài,” theo sự hướng dẫn của Thánh Linh. Người lãnh đạo tinh thần là kết quả hành động của Ngài. Chúa Thánh Linh sẽ mạc khải Thánh Ý thiên Chúa. Ngài sẽ trang bị cho người lãnh đạo để dẫn dắt người khác.

 

Điều chủ yếu và cực kỳ cần thiết là người lãnh đạo tinh thần phải vun trồng sự tương quan bản thân sâu xa và sống động với Thiên Chúa. Hầu để Ngài đúc luyện người lãnh đạo theo Thánh Ý của Ngài.[35]

 

Người lãnh đạo phải bắt đầu với Thiên Chúa. Hãy hiện diện trước Chúa và xin Ngài mạc khải cho biết về tính chất và lãnh đạo. Nhà lãnh đạo lấy Lời Chúa như những chuẩn mực, và nêu cao tinh thần trách nhiệm. Cuối cùng, nhà lãnh đạo phát triển, tập luyện, tiếp tục thay đổi tính cách cao hơn và đồng hành với Thiên Chúa theo như Ngài muốn dẫn dắt tổ chức cộng đồng hữu hiệu.[36]

 

Nếu bạn nghĩ rằng, Thiên Chúa kêu gọi bạn lãnh đạo, nhưng bạn yếu kém, thất bại theo những qui tắc Kinh Thánh. Đừng bỏ cuộc, hãy “Kiên Nhẫn.” Hãy để cho Thiên Chúa đào luyện bạn. Ngài đã kêu gọi bạn, Ngài có hoàn toàn khả năng để phát huy bạn trở thành người lãnh đạo theo ý Ngài. Không có một người nào, thần dữ nào, hoàn cảnh nào, trở lực nào có thể ngăn cản Thiên Chúa thực hiện ý của Ngài trong đời bạn. Hãy thiện chí vâng phục Ngài và tiếp theo là thi hành những gì mà Ngài yêu cầu bạn làm.[37]

 

Kết luận

 

“Lãnh đạo là một ơn gọi, Thiên Chúa là người lãnh đạo, và không thể trở thành lãnh đạo tinh thần nếu không có Chúa Thánh Thần.” Điều nhấn này, khiến tất cả những nhà lãnh đạo tinh thần phải xem xét lại tính chất, sự chính trực và tính khả tín trong đời sống lãnh đạo của mình.

 

Lãnh đạo tinh thần phải thường xuyên kết hợp mật thiết với Thiên Chúa. Cầu nguyện đối nhà lãnh đạo tinh thần phải là một trong những điều phải làm thường xuyên và lâu giờ. Bây giờ tôi mới hiểu rằng tại sao Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, là khuôn mặt lãnh đạo tinh thần lớn trong thời đại. Ngài đã là một nhà cầu nguyện thường xuyên và lâu giờ trước Thánh Thể, vì Thiên Chúa là người lãnh đạo.

 

Điều này khiến tất cả các nhà lãnh đạo tinh thần tránh được tính kiêu căng tự phụ. Kiêu căng gắn liền với tính xác thịt. Hai điều phá đổ người lãnh đạo một cách phũ phàng và nhanh chóng. Kinh nghiệm Kinh Thánh chứng minh điều ấy.

 

Gương Sôlômôn trong Cựu Ước. Ông là một vị Vua nổi tiếng khôn ngoan nhất trong lịch sử Dân Chúa, như Chúa đã xác nhận: “Từ trước tới nay và cả sau này không ai bằng Ngươi.” Quả thực ông không những khôn ngoan mà còn giàu có, thành đạt. Nhưng về cuối đời, “tầm nhìn” của Thiên Chúa cho ông đã bị chính trị che khuất, ông đã xa rời Thiên Chúa và gần gũi thế tục. Ông đã thất bại.

 

Tuy nhiên, gương lãnh đạo tinh thần của Môisê trong Cựu Ước là rất thực tế cho hoàn cảnh lịch sử hôm nay. Vì thế, tôi xin bàn sâu hơn, như một chứng minh cho sự tâm đắc của tôi về người “Lãnh đạo tinh thần.”

 

Kinh Thánh kể rằng, một hôm bố vợ của Môisê là tư tế Gitrô đến thăm, đúng vào lúc Môisê đang xử kiện. Gitrô quan sát kỹ lưỡng cách làm việc của Môisê. Sau đó ông đã trao đổi góp ý với Môisê.

 

Qua cuộc trao đổi giữa hai người, chúng ta thấy những yếu tố quan trọng này: “Dân đến với Môisê để thỉnh Ý Thiên Chúa. Ông phân xử đôi bên và cho biết những thánh chỉ và lề luật của Chúa. Gitrô cầu chúc Thiên Chúa ở với Môisê, và khuyên rằng, anh hãy đứng ra thay mặt dân trước nhan Chúa, chính anh sẽ trình các việc lên Thiên Chúa, sẽ dạy cho họ thánh chỉ, các lề luật, đường lối phải đi và cách xử sự.

 

Rồi biết dùng người, phân chia lãnh đạo trong các tổ chức. Nếu anh làm điều đó, thì Thiên Chúa sẽ chỉ bảo cho anh, anh có thể đứng vững. Và hơn thế nữa cả đám dân này có thể về nhà bình an.”[38]

 

Qua đó, chúng ta xác tín hơn nữa về ơn gọi lãnh đạo tinh thần. Nhà lãnh đạo tinh thần tài giỏi không còn phải do tài lực của mình nữa, nhưng chủ yếu là do Thần Lực của Chúa. Muốn được như thế, nhà lãnh đạo phải thường xuyên nối kết với Chúa, bàn hỏi với Ngài và kín múc sức mạnh, sự không ngoan, tầm nhìn từ nơi Ngài.

 

Tương lai gia đình, Giáo Hội và thế giới tuỳ thuộc vào những nhà lãnh đạo tinh thần như Môisê: “Dẫn dắt Dân Chúa đạt tới chương trình của Ngài.” Cùng với gương “Yêu thương phục vụ” của Chúa Kitô, vâng phục Thánh ý Chúa Cha trong mọi sự và hoàn tất trong sự tín thác tuyệt đối vào Thiên Chúa quyền năng và giàu lòng xót thương.

 

Gương Môisê kết thúc về mục lãnh đạo tinh thần.

 

Nhưng mở ra cho đề mục nghệ thuật lãnh đạo dân Chúa.

 

Lm. Gioankim Nguyễn Văn Hinh (D. Min.)



[1]
Nguyễn Bửu Đồng, Tuyển Tập Giáo Dân, “Giáo Dân và vai trò lãnh đạo trong Giáo Hội.” Số ra mắt, 129.

[2] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, Dedication and Preface.

[3] 2 Chronicles 16:9a.

[4] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 1-15.

[5] Ibid.

[6] Lc. 9:35.

[7] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 28.

[8] Ibid., 29.

[9] Mt 6:10.

[10] James 2:23

[11] Ibid., 54.

[12] Prov. 29:18.

[13] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 83.

[14] Depree, Leadership Fazz., 100.

[15] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 83.

[16] Lc. 9:35.

[17] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 100.

[18] Ibid., 104.

[19] Mt 25:23.

[20] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 117.

[21] Ibid., 145.

[22] Jn 15:5.

[23] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 159

[24] Jn 13:1-17.

[25] Henry & Richard Blackaby, Spiritual Leadership, 174.

[26] Ibid., 190.

[27] Ibid., 195-199.

[28] Ibid., 210-211.

[29] Eph. 5:16.

[30] James 4-6.

[31] Ibid., 261.

[32] Jn. 19:30.

[33] Mt. 6:9-10.

[34] Tv 92: 12-14.

[35] Ibid., 285.

[36] Ibid., 285-286.

[37] Ibid., 286.

[38] Xh. 18:13-26; Dnl. 1:9-18.

Bài viết khác