CÔNG ĐỒNG VAT. II

ĐỐI THOẠI  & HÒA GIẢI

CON ĐƯỜNG TRUYỀN GIÁO MỚI

 

Dẫn nhập

Bản chất của Giáo Hội là truyền giáo. Và việc Loan Báo Tin Mừng là bổn phận căn bản của Dân Chúa.

 

Chúa phán: “Vậy các con hãy đi dạy dỗ muôn dân, thanh tẩy họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần, hãy dạy dỗ họ vâng giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.

 

Vì thế, Giáo Hội xem lời sau đây của Thánh Tông Ðồ như lời của mình: “Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Phúc Âm”[1]. Nhưng bằng cách thức nào, Giáo Hội sẽ phải dùng để rao truyền, trong thời đại hôm nay?

 

Trước Công Đồng Vat.II, Giáo Hội ít nhấn mạnh tới đối thoại và hòa giải mà tập trung vào việc dậy dỗ, như Thông Điệp “Mẹ và Thầy” của Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII. Và vì thế Giáo Hội quan tâm tới việc giáo huấn hơn là lắng nghe, đối thoại và hòa giải. Mãi đến Công Đồng Vat. II thì Giáo Hội mới chính thức đối thoại và hòa giải với những người khác mình.

 

Nội dung

Ý nghĩa Truyền Giáo

Truyền giáo là “Loan báo Phúc Âm cho hết mọi người.”

 

Theo Truyền giáo học:

Công cuộc truyền giáo là công tác tông đồ, qua đó Giáo Hội trình bày Chúa Giêsu cho anh chị em lương dân để họ nhận biết và yêu mến Ngài là Đấng Cứu Độ.

 

Đồng thời đem Tin Mừng chiếu soi mọi thực tại và khía cạnh của cuộc sống để tất cả được thăng tiến theo chương trình của Chúa là Đấng Tạo Hóa và là Đấng Cứu Độ.

 

Cụ thể là bảo cho mọi người biết:

“Thiên Chúa là tình yêu.”

Ngài yêu thương từng người. Ngài cũng muốn mọi người thương yêu nhau như anh em và cùng nhau góp phần vào việc đổi mới con người và cuộc sống; xây dựng, phát triển một xã hội tốt đẹp.

Hầu mọi người được hạnh phúc.       

Hạnh phúc vững bền và vĩnh cửu.

 

Mục đích

Thực thi hai giới răn:

“Mến Chúa và Yêu Người,” nếu là người tin Chúa. Và sống “Chân - Thiện - Mỹ,” nếu là người không tin Chúa.

 

Theo con đường truyền giáo mới của Hội Thánh:

“Đối thoại và Hoà giải”giữa Thiên Chúa và con người; con ngườivới con người. Hầu dẫn tới sự “Hiệp Thông, Chia Sẻ, Hạnh Phúc.”

 

MINH HỌA

 (Phúc Âm Lc. 1, 26-45) Truyền Tin và Đi Viếng

Truyền tin cho Ðức Ma-ri-a

(26)Bà Elisabét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, (27) gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc nhà Ðavít. Trinh nữ ấy tên là Maria.

 

(28)Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Ðấng đầy ân sủng, Ðức Chúa ở cùng bà. (29) Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.

(30)Sứ thần liền nói: "Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. (31) Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. (32) Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Ðức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Ðavít, tổ tiên Người. (33) Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."

(34)Bà Maria thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!"

(35)Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Ðấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, người con sinh ra sẽ là thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa. (36) Kìa bà Êlisabét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. (37) Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.

(38)Bấy giờ bà Maria nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói". Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

 

Ðức Ma-ri-a viếng thăm bà Ê-li-sa-bét

(39)Hồi ấy, bà Maria lên đường vội vã, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa. (40) Bà vào nhà ông Dacaria và chào hỏi bà Êlisabét. (41) Bà Êlisabét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được trần đầy Thánh Thần, (42) liền kêu lớn tiếng và nói rằng: "Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. (43) Bởi đâu tôi được phúc này là Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi như vậy? (44) Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. (45) Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em."

 

Bài Ca "Ngợi Khen" (Magnificat)

(46)Bấy giờ bà Maria nói:

"Linh hồn tôi ngợi khen Ðức Chúa,

(47)thần trí tôi hớn hở vui mừng

vì Thiên Chúa, Ðấng cứu độ tôi.

(48)Phận nữ tỳ hèn mọn,

Người đoái thương nhìn tới;

từ nay, hết mọi đời

sẽ khen tôi diễm phúc.”

 

Đặc điểm:

Khiêm tốn – Hiền Lành

Liên đới trách nhiệm – Yêu thương phục vụ

 

Có Chúa Kitô. Chia sẻ Chúa Kitô cho người khác.

Mục đích Đối thoại – Hòa giải dẫn tới sự “Hiệp Thông - Chia sẽ - Hạnh phúc.”

 

Kết luận

Đối thoại

Thiên Chúa là Đấng đối thoại hiệp thông: “Cha Con và Thánh Thần.”

Ngài muốn Giáo Hội là chính mỗi người chúng ta chia sẻ chức năng mục vụ Đối thoại để tiếp tục thực hiện ơn Cứu Độ cho nhân loại trong giai đoạn lịch sử hôm nay, nơi từng nền văn hóa.

 

Hòa giải

Phải là sứ điệp trung tâm của Tin Mừng:

“Thiên Chúa đã hòa giải chúng ta với Ngài qua Chúa Kitô và trao cho chúng ta nhiệm vụ hòa giải.” [2]

 

Như lời Chúa Giêsu:

“Nếu có người anh em ngươi xúc phạm tới ngươi, hãy đi và vạch cho họ biết lỗi lầm của họ, chỉ giữa ngươi và họ thôi. Nếu họ nghe ngươi, ngươi đã lợi được người anh em”[3][.

 

Như thế, hòa giải có nghĩa là chữa lành những tương quan đã đổ vỡ.

Đây là những hướng dẫn mang tính cương lĩnh chiến lược của chính Chúa Giêsu đối với những người xúc phạm chúng ta, để tất cả có thể sống trong bình an hài hòa, hạnh phúc:

 

“Ai làm cho người khác hòa thuận là phúc thật, vì họ được gọi là con Thiên Chúa”.[4]

Đến đây, tôi xác tín: Đối thoại và hòa giải là nhiệm vụ Chúa trao, là cách thế loan báo Tin Mừng hiện đại của Hội Thánh trong thế giới ngày nay.

 

Ngày 19/08/2014

Lm. Gioankim Nguyễn Văn Hinh

 

 


[1]
Công Đồng Vat.II, Truyền Giáo, 16-17.

[2]2 Cor. 5:18f

[3]Mt 18:15.

[4]Mt 5: 9.

Bài viết khác